Góc Bể Bên Trời (7)

VÕ HOÀNG

Thanh thay lái khoảng hai giờ khuya, đến trời mờ thì đã thấy được những khoảng núi lờ mờ ở bên phải ghe. “Chắc chắn mình đã vào hải phận Mã Lai.” Đằng trước có vài người cũng thức dậy từ bao giờ. Thằng Chí, thằng Nghiêm hai ba đứa ngồi chùm nhum gật gù nói chuyện với nhau.

Như cơn mơ! Hơn một ngày để cả bọn vượt qua những thứ rắc rối ác nghiệt. Trước mắt chỉ là những thứ rắc rối “nhẹ người” hơn, ngoại trừ biển. Hơn năm tháng trời xa quê hương, bây giờ Thanh sống lại với tâm trạng bấp bênh của ngày đầu tiên vượt thoát, bỏ đảo Phú Quốc lại sau lưng, bảy mươi cây số chiều dài đứt làm chín khúc.

Phải rời Songkhla, Thanh cảm thấy một chút gì níu kéo mặc dù tâm trạng không giống như ngày nào gặp bến bờ lần cuối ở hòn Gầm Ghì, rồi ngang qua hòn Xưởng. Dù sao, từng đó người trong cuộc sống khốn khổ ở trại, đêm về chắc cũng để chút lòng nhớ lại cái nơi mình đã một lần cuối quay lưng.

Thằng Phong dưới hầm máy chui lên. Nó cười lớn:

“Vậy là thoát rồi hén, anh Thanh. Phải biết vậy trước khi đi, mình ví ‘thằng mặt ngựa’ đập cho một trận, lấy súng quăng xuống sông, bõ ghét. Mẹ nó!”

“Qua tới Mã Lai rồi, khỏe thiệt rồi!”

Hai đứa im lặng một hồi, Thanh nói chầm chậm:

“Nếu không có vụ Hạc Dài, chắc tụi mình không đi đâu hén Phong. Giờ này ở trại ngủ cho sướng.”

“Anh Thanh biết không, cái đầu tui tới bây giờ mà còn ê. Mẹ nó, mình té xuống đất rồi nó còn lấy giầy đạp lên nữa.”

“Đứa nào bị nặng nhất?”

“Thằng Văn. Một thằng cảnh sát lấy hai bàn tay đập một lúc vô hai cái lỗ tai, chịu gì nổi. Bởi vậy nó mới nổi sùng.”

Sáu đứa tụi nó trốn ra Hạc Dài chơi rồi bị cảnh sát Hạc Dài bắt được và đánh đập tại chợ. Tụi nó nổi khùng đánh lại. Thằng Văn đập bể con mắt một thằng cảnh sát. Một thằng khác bị Chí giật được súng và lận theo gần tới trại mới quăng bỏ.

Thằng Phong chợt bật cười lớn:

“Mẹ, cái bữa cảnh sát Hạc Dài vô nhìn mặt, sáu thằng trốn miết dưới tàu sắt, hơn nửa ngày trời lạnh teo. Bữa đó tui lại bị đau bụng, mắc cười quá.”

“Rốt cuộc thằng Thơ Cà Mau bị ăn bạt tai oan mạng. Cái thằng ngu thiệt, không biết tiếng Thái thì nhờ người ta thông dịch, tài khôn nói cà trật cà vuột, ăn đòn là phải. Mầy biết không Phong. Tụi nó bàn với nhau nếu được cấp trên đồng ý, ít ngày nữa lùa hết dân trong trại ra ngoài rào, điểm danh từng người đi vô, rồi tụi nó nhìn mặt. Tụi bây có trốn cũng kẹt, ra mặt cũng kẹt. Kể cũng may!”

“Ừ, tui có nghe chứ. Nó điểm danh mà mình trốn là có nước thành Thái Lan luôn chớ gì nữa. Hên thiệt.”

Có lẽ trong vài hôm nữa, anh em trong ban đại diện sẽ tìm cách nói cho bọn cảnh sát Thái biết rằng “chuyến đi vừa rồi có mấy thằng đã đánh cảnh sát ở Hạc Dài tuần trước.” Và như thế, mức độ trả thù với đồng bào trong trại giảm đi nhiều. Thanh định sẽ viết thư về cho ban đại diện hay, khi mình lọt qua được Mã Lai.

Chí vào, nó lục hộc tủ tìm thuốc hút:

“Phải chia mỗi ca hai thằng ngồi trước mũi nghe Thanh, thay phiên nhau. Trong cabine nhìn không rõ được chung quanh đâu.”

Trời sáng hẳn, mặc dầu mặt trời chưa mọc. Thanh kéo cần ga về phía trước, xuống thật thấp. Hôm qua đến giờ cứ để ga 900, tội nghiệp nó. Ghe sà chậm lại, vài đứa suốt đêm nằm ngổn ngang đằng trước nhỏm dậy hơi ngơ ngác.

Thanh buông lái bước hẳn ra ngoài. “Mát ghê.” Bờ biển đất nước Mã Lai không khác chi lắm ở xứ mình. Thanh thấy vậy.

“Tắt máy thay nhớt hả Thanh?” Triều vừa dụi mắt vừa hỏi.

“Khoan đã, để ga nhỏ khoảng mười phút hãy tắt. Mình tới Mã Lai rồi đó Triều. Chắc chắn mình ở Kota Bharu, tao tính không sai đâu.”

“Tao cũng mong như vậy. Đ. má, làm sao mà một hồi cảnh sát Thái Lan tới thộp cổ cả lũ. Coi chừng trong kia là Pattani, chỗ hồi trước tụi tao ghé vô một tuần, sát biên giới Mã Lai.”

“Mình đi phải hơn chứ. Kêu Trường, Phong thức dậy chuẩn bị thay nhớt đi mà.”

“Hai tiếng đồng hồ nữa mới thay được.”

“Quên! Nè Triều, từ đây vô bờ chắc hơn một tiếng đồng hồ, tao có ý định mình nên vô đó neo sát bờ, lên chặt ít cây xuống làm sườn cho sàn và cặp vô phuy làm bè.”

“Tùy mầy, mà coi chừng cảnh sát Mã Lai bắt thấy mẹ.”

“Vô nhanh, làm nhanh rồi ra.”

Mấy thằng nghe nói “đổ bộ” thì khoái, tranh nhau dao, búa. Chí cẩn thận kiểm soát lại mối cột của neo, nó với Văn hì hục bê neo ra sát cạnh ghe để sẵn. Bốn năm thằng không tìm được quần đùi, mặc đại quần lót ngồi xổm trông đến tức cười. Hình như đứa nào cũng thích lên bờ “cho biết Mã Lai nó ra làm sao.”

Thanh cho ghe chạy dài theo bờ và chọn khoảng rừng thưa hô lớn cho Chí quăng neo. Không cần biết neo có “ăn” hay chưa, vài thằng nhảy lội, rồi liên tiếp… như một đoàn rái, tụi nó ào lên bờ như quân đội đồng minh đổ bộ Normandie, thằng búa thằng dao tủa vào rừng.

“Tao không vô đâu, mầy hút xong điếu thuốc lội vô trong đó cho tụi nó hay nửa tiếng đồng hồ thì trở về ghe, đừng đi quá nghe Triều.” Thanh quay qua Chí: “Mầy có đi không Chí?”

“Không! Tao sợ lạnh.”

“Sợ nước! Xưa nay mầy vẫn vậy mà. Đem cuộn dây nhỏ lên chặt từng đoạn hai sải tay sẵn, đem vô, có mà bó cây lôi ra ghe. Nhớ bảo tụi nó nhanh nhanh nghe Triều.”

Triều không đáp, nó ôm luôn cuộn dây nhảy tòm xuống nước. Thì ra dưới ghe không còn cây dao lớn nào, mà dao nhỏ thì cắt đau tay.

Tắt máy. Trường lú đầu lên khỏi hầm:

“Thay nhớt luôn ở đây không Thanh?”

“Mầy thấy sao?”

“Mình chạy suốt đêm qua rồi, phải chờ cho máy thật nguội.”

“Ừ! Thì chờ, nhưng thay bao lâu thì xong?”

“Không lâu đâu, hơn nửa tiếng.”

“Ở đây không phải là đất nước mình, hơn nữa không hiểu tình hình bên trong ra làm sao.”

Thanh cảm thấy chưa quyết định gì được trong lúc nầy. Giữa chừng đang thay nhớt, có chuyện, không chạy máy được thì làm sao?

“Hay là lấy cây xong mình chạy ra khơi nghỉ máy vài tiếng đồng hồ rồi thay luôn, mầy thấy sao?”

“Sao cũng được! Trường buông xuôi.”

Dưới ghe không phải chỉ có nó với Triều là “gì cũng được,” mà còn nhiều thằng nữa. Thật ra một phần vì mọi người tin tưởng ở Thanh rồi mọi chuyện lần lần đều do Thanh quyết định một cách tự nhiên, anh biết rõ điều đó và lấy làm lo cũng chính điều đó. “Gần ba chục sinh mạng tự dưng mình có trách nhiệm.”

Bây giờ là lúc mấy bà lên giọng. Vợ thằng Phong vừa nói chuyện vừa nhai mì khô nghe rào rạo bắt buộc Thanh phải quay lại nhìn. Hôm qua tới giờ cô nàng chắc đã ói không còn thứ gì trong bụng. Cô lấy chân đá vào hông một thằng nhỏ đang lơ đãng vén quần gãi đùi:

“Có còn cơm không, “bộ đội”?”

“Còn chút xíu, không được hai chén đâu, chị ăn không?”

“Sao không! Còn gì ăn?”

“Tôm khô.”

Thằng “bộ đội” mười bốn tuổi, nó láu cá và nhát, không biết lội nên không lấy làm thích lắm khi thấy đàn anh đổ bộ. Thanh nhớ nó nhập trại sau Thanh ít ngày và lúc đó, nó mặc đồ bộ đội, thành ra cái tên. Nó là em bà con gì đó với Trương và đến Thái bằng chiếc PCF của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa cùng với khoảng mười thanh niên. Chiếc PCF bị cướp ngay tại vàm sông Cái Lớn trong lúc công tác, vì phần lớn thủy thủ là hải quân “cũ” bị trưng dụng, và nó được “rước” trong lúc cùng ông bố giăng lưới cách cửa sông không xa lắm. Theo nó kể lại, anh em dưới tàu cặp vào ghe “bỏ xuống đó ba thằng bộ đội địa phương rồi bắt em đi theo, em biết ba em làm bộ không chịu. Lúc tàu chạy, ông vừa vẫy tay vừa khóc, em cũng khóc.”

Thanh thấy nó lớn hẳn lên chỉ trong năm tháng ở trại và rất ít khi nhắc về gia đình. Ai có ngờ được trong chuyến đi Úc nầy, nó cả gan đèo theo “con thịt chó.” Hai đứa vẫn chưa dám ngồi cạnh nhau ở chỗ nhiều người trông thấy, chỉ thỉnh thoảng liếc nhau. Thanh biết chiều hôm qua vợ thằng Phong càu nhàu “con thịt chó” đã giấu lại một vốc tôm khô để dành cho thằng “bộ đội,” cô nhỏ chỉ biết cúi mặt chịu đựng.

Thằng “bộ đội” hiên ngang chia phần cơm ra hai phần, mỗi phần lưng lửng chén, đưa cho vợ thằng Phong một, còn một nó bưng vòng qua bên kia cabine, chỗ “cô thịt chó” thường ngồi.

Trời có chút nắng rọi. Thanh định chút nữa sẽ xuống nước vẫy vùng “cho giãn gân giãn cốt” và luôn tiện xem xét lườn ghe. Có hai thằng lội trở ra và khoe rằng gặp mấy con dê đen mà ví bắt không được, “tụi kia chê cây cong vòng nên đi tuốt vô trong sâu, có một cái lạch nước ‘lợ lợ’ rộng hai sải, bên kia là cồn cát, chắc có nhà.”

Nước “lợ lợ” là nước không mặn nhưng không được ngọt lắm. Thanh nghĩ mình chưa cần thêm nước và hơi lo lỡ tụi kia gặp người sợ sanh ra rắc rối.

“Hồng lội trở vô hú lớn cho tụi nó biểu trở về ghe đi, được bao nhiêu cây thì được, mình còn phải ra xa thay nhớt nữa.”

“Hòa trở vô với tao đi,” Hồng nói. “Lội ‘mình ênh’ teo lắm.”

Hai thằng phóng xuống nước. Thanh và Chí dọn dẹp trống trải sàn ghe. Xong, anh ngồi thòng chân ra ngoài và cảm thấy lòng thư thái lạ. Hôm nay ngày 10, nếu không có gì rắc rối, anh quyết lòng đến Úc trong tháng này, nghĩa là anh chỉ có ba tuần trên biển. Anh đã từng nói với tụi bạn, chặng đường thật sự “không cần hết thời gian đó nếu biết cách đi và nhất là phải tự tin. Chắc chắn tao làm được!” Thanh nghĩ dứt khoát mình phải có hải đồ và hải bàn, để lúc nào đó “ở một nơi hai ba ngày rồi không thấy bờ bến vẫn tin rằng mình đi đúng đường.” Bao nhiêu chiếc tàu lớn nhỏ tới Úc trước đây từ Mã Lai, Việt Nam chưa ai đi ít hơn ba tuần. Hồi còn ở trại, hay tin chiếc Sông Bé đến Úc mất 22 ngày, anh suy nghĩ nhiều lần. “Nó là một thứ tàu tuần dương, còn mình, ghe đánh cá.” Hôm qua đến giờ, bao nhiêu giờ chạy chừng đó đoạn đường với một nấc nhỏ bản đồ, anh tin mình đã không quá lạc quan. “Phải chuẩn bị phương tiện ghe mình có điều kiện vượt biển như tàu, rồi cứ bẻ cấp của tàu mà chạy.” Thanh quyết định như vậy, qua khỏi Singapore là phải biết!

“’Cái bình hơi’ cằn nhằn gì mà ê a nãy giờ cả tiếng đồng hồ, dài hơi thiệt!” Thằng Chí bực mình lải nhải.

Thanh lắng nghe. Cô nàng đang xài xể thằng em, mới đầu biểu sao không thức dậy tiếp người ta sửa soạn các thứ, thằng em dậy, mà quạu rồi sanh chuyện.

“Bà để tui làm gì thì làm, đừng nói tới tui. Thằng này cũng lớn rồi.”

“Tao làm chị mầy, tao dạy không được chắc?”

“Bà dạy bà còn không xong nữa, bày đặt!”

“Mầy chưởi tao hả Thông?”

Tiếng lớn tiếng nhỏ, thêm hồi nữa thì “cái bình hơi” có vẻ… xì hơi, giọng nhỏ xíu. Thằng Thông đen đủi và gầy còm trông đến tội, có lẽ hôm qua đến giờ nó say sóng không màng đến thứ gì cả ngoài cái việc nằm trùm chăn lăn qua lăn lại.

Có mấy thằng lội trở về ghe kéo theo hai ba bó cây, lớn nhỏ đủ cỡ. Thanh phụ tụi nó lôi cây lên xong thì trở vô cabine lấy thuốc hút.

Vịnh Kota Bharu không lớn và nằm phủ thành phố lớn Trengganu, trong đó là trại tỵ nạn Poulo Bésa chứa mấy ngàn người tỵ nạn. Thanh bước trở ra ngoài nhìn xuống phía Nam. Có một thứ tình cảm kỳ lạ trong anh. “Nhỏ tới lớn, chưa bao giờ ra khỏi nước thành ra khó mà diễn tả cho được lòng con người ở bước đường lưu lạc gặp được đồng hương.” Thanh thấy thứ tình cảm này, mình chưa bao giờ có được kể cả lúc còn ở trại Surat Thami, gặp mười bảy người đi từ Sài Gòn bị chìm ghe giống như trường hợp tụi anh, phải nằm hai tháng vì tội nhập cảnh bất hợp pháp. Anh biết rõ, sau hai tháng tù đó, mọi người đều được đưa vô trại Songkhla cách trại tù mười mấy giờ đường xe. Còn bây giờ, trong kia mấy ngàn con người mà cả bọn nằm đây với cái hy vọng mơ màng, tới một nơi chưa chắc đã tới được.

Thanh nói với Chí:

“Dưới kia là Poulo Bésa đó Chí, chỗ tụi thằng Hùng lỗ tai cọp, thằng Xinh thọt ở đó. Mầy có muốn ghé vô không?”

Chí trề môi, lắc đầu. Thanh không tìm thấy sự phủ nhận quyết liệt trong cái lắc đầu của nó. Anh nói:

“Một chút nổi hứng, tao ghé vô không chừng!”

Bên trong, tiếng hú nhau văng vẳng. Đã có thêm mấy đứa kéo cây xuống sát bờ, chuẩn bị lôi ra ghe.

Mặt trời lên cao dần, buổi sáng trong vắt. Thanh có quyền ước mong một ngày bình yên mới, anh cởi áo hưởng một chút nắng sớm và thấy lòng thư thái, quên hết mọi chuyện.


Góc Bể Bên Trời, Võ Hoàng, Nhân Văn xuất bản 1983.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: