Góc Bể Bên Trời (8)

VÕ HOÀNG

Còn ít nhất cũng năm tiếng đồng hồ mới ngang qua đó, ngọn đèn quay đã làm là mắt cả bọn. Ngả rẽ vào Singapore dài hằng mấy chục hải lý thênh thang làm Thanh thấy rằng mình sống qua mấy ngày thật sự có giá trị, ít nhất cũng ở một mức độ nào đó. Nguy hiểm chưa đến với bọn anh một cách “nặng độ” nhưng cũng làm Thanh đo lường được chỗ “tới” của nó.

Gần mười hai giờ khuya, những giờ phút cuối của ngày chúa nhật an lành, mai là ngày thứ hai. Thơ Thanh gởi đi hôm gặp tàu dầu Mã Lai có thể đến trại hai ngày nữa, anh Hai biết tin, gia đình Phượng biết tin, mọi người trong trại biết tin và tất cả sẽ an lòng khi hay VNKG 0042 vượt qua khỏi hải phận Thái Lan, Thanh chỉ mong có vậy.

Trọn bốn ngày đầu của cuộc hành trình, đến hôm nay Thanh nghĩ bọn mình đã vượt qua quá nhiều rắc rối và nhất là anh được nghĩ rằng mình sẽ vượt qua nhiều thứ rắc rối khác nữa mặc dầu nó chưa phải lúc xảy đến. Anh đã nhiều lần thử lại và đo lường mức độ chính xác của tấm hải đồ xin được của tàu dầu hai hôm trước, tấm hải đồ chỉ vẽ xuống cách phía nam Singapore vài chục dặm, không bao được những hòn đảo chi chít đáng sợ phía trên đảo Banka. Thanh sợ nhất đoạn đường nầy.

Văn dưới hầm máy chui lên tìm thuốc hút. Nó bật diêm, ánh lửa soi chập chờn gương mặt đen sậm, sần sùi. Thanh buông tay lái, vươn vai:

“Lái giùm anh chút, Văn.”

“Anh lái mình ênh hả? Ca này hai người mà!”

“Ừ, hai người. Thằng Hùng ngồi đằng trước.”

Hồi này, Chí phân công việc có thứ tự hết, đâu đã vào đó. Mỗi ca thức tám người, hai đàng trước mũi, hai đàng sau, hai ở phòng lái và hai dưới hầm máy. Đêm ba ca thay phiên nhau tới sáng.

“Sáng thì mình tới Tân Gia Ba phải không anh Thanh? Chắc mình cũng phải ghé lại đó kiếm thêm ít dầu, hổm rày ăn mấy con ốc ruốc hoài ngán thấy mồ, hết cha nó thuốc hút nữa rồi.”

Thuốc hút hết quả là khổ. Hôm rời Songkhla, thằng Hòa gõ cửa ông “phì lũ” mua theo bốn năm cây thuốc, mới mấy ngày kiểm soát lại thì coi như hết. Thằng Văn cười bí mật:

“Nói vậy chớ tui giấu lại ít đỉnh, chớ anh nghĩ coi, ngu sao mà mình đi xả láng, tụi này nhiều đứa lu bu lắm đó.”

Vậy ra thằng này tính chuyện “lu bu” trước. Cái thằng “chữ nghĩa đầy mình” có khác, nó mà đứng cạnh thằng Chí thì có học gồng mới dám kiếm chuyện. Cứ xem mình mẩy nó thì biết, đằng trước đằng sau, trên vai dưới đùi, chỗ nào cũng có những chữ những hình xâm chi chít, riết rồi không ai thèm cố đọc xem đó là những chữ gì, người ta gọi nó là thằng “chữ nghĩa đầy mình” cho tiện. Thật ra, Văn là một thằng thất học nhưng đối với Thanh, anh trọng một thằng thất học mà có nghĩa khí của một thằng dân chơi thứ thiệt. Ở cái thời buổi này mà thỉnh thoảng Thanh nghe thằng Văn dính líu vào những chuyện không đâu chỉ vì tính hay can dự, hay “xía.” Thằng này mà thấy việc chướng mắt là y như nó ngồi trên lửa, rồi thế nào cũng tìm cách dính vào. Nó không có mặc cảm là một thằng thất học, nhưng rõ ràng nó rất ghét loại người ỷ cái học làm điều qua mặt nó. Gặp chuyện, nó hỏi cho ra phải trái và khi biết được “thằng có học” này không thật tình với nó, nó tìm, rồi gặng hỏi, rồi nắm ngực, rồi bao nhiêu chuyện xảy ra. Ở trại có lần Văn nói với Thanh:

“Mình thất học mà thằng nào khinh là không được, phải không anh Thanh? Nó học nó nhờ, mình thất học mình chịu nhưng mạnh thằng nào nấy sống, gạt gẫm nhau là không khá được.”

Thanh biết, Văn mến và nghe lời anh chỉ vì một điều, anh cũng tỏ ra coi thường những “thằng có học” mà sống không thật tình với bạn bè và nhất là anh biết tìm những cái hay ở những “thằng thất học” như nó và chỉ chú trọng tới cái hay đó trong tình bạn.

“Văn ra kêu thằng Chí dậy nói chuyện chơi, chút nữa là tới ca của nó rồi. Anh cũng thức luôn, cho vui.”

Văn giao tay lái lại cho Thanh, nó khòm người chui ra ngoài. Ở đàng trước, ngọn đèn thỉnh thoảng hực lên từng lúc, đều đặn và an phận. Thanh châm điếu thuốc, lòng nhẹ hẳn.

Đàng sau lái có tiếng hát nho nhỏ, thằng Phong.

“Còn nhớ gì chỗ này không Phong?” Thanh hỏi lớn. “Có phải hồi bảy lăm mầy có đi ngang chỗ này không?”

Thanh biết thằng Phong hồi ba mươi tháng tư có tới Singapore ít ngày và sau đó về Việt Nam bằng Việt Nam Thương Tín từ đảo Guam. Phong một tay vịn đong đưa cây xà đóng dọc theo cabine, một tay giữ vạt áo khỏi bay bốc trước gió, giọng nó nhỏ xíu:

“Phải rồi anh Thanh. Vậy mà từ đó vô tới Tân Gia Ba mất cả nửa ngày chớ không gần đâu nghe.”

“Mình đi khoảng một phần ba từ bờ ra hải đăng thì vào tới Singapore không lâu lắm,” Thanh nghĩ. Thằng Phong vào hẳn trong cabine, thấy Thanh hút thuốc, nó cũng rút một điếu:

“Không ngờ có lúc lại trở lại chỗ này. Mấy năm rồi. Anh Thanh biết không, hồi tui trở về, tụi nó nhốt hết sáu bảy tháng mới tha. Cũng may đó, tại tui còn nhỏ, chớ không thì ở tù miệt mài rồi, tới bây giờ chưa chắc đã ra được. Hồi đó tui mới mười lăm tuổi chớ mấy.”

Thằng này với Triều là hai anh em ruột, quê hương tụi nó ở Hòn Mấu, một hòn nhỏ có khoảng chục gia đình nằm trong quần đảo Nam Du, còn gọi là Cổ Trơn, còn gọi là Poulo Banjang, nằm về phía Tây Nam thị xã Rạch Giá. Hồi còn ở Việt Nam, Thanh đã có nghe một biến động trên đảo này, số thanh niên trên đảo khoảng trên dưới mười người phục rượu bọn cán bộ địa phương chiếm đóng trên đảo và đoạt vũ khí thanh toán bằng hết và cướp ghe vượt biên tới Thái Lan mang theo trên ghe xác một người con gái bị lạc đạn chết. Qua tới trại Thanh mới hay đó là chuyện có thật trăm phần trăm.

Xác người con gái sình thối được đem chôn trong một khoảng đất trống cạnh trại Songkhla. Thằng Phong không được phái đoàn Mỹ nhận vì lý lịch của nó ràng ràng là đã trở về trên tàu Việt Nam Thương Tín, hai thằng anh cũng bị vạ lây. Trong chuyến này, thằng anh lớn nhất, thằng Hải ở lại trại vì sự bất đồng ý kiến với hai thằng em, nhất là Triều. Vả lại nó nghĩ nếu hai thằng em tới Úc, trước sau gì phái đoàn Úc cũng nhận nó, tội gì mà phải theo cho mệt. Thanh chỉ biết rằng nó không nỡ bỏ con bồ mà đi được thôi.

Ba anh em nó và số người đi từ Hòn Mấu đã ở lại trại hơn một năm có lẽ còn vì dính líu tới cái xác chết bị trúng đạn của người con gái. Triều và Phong đi chuyến này là đánh một cú dứt khoát với cuộc sống và ước mơ kéo dài quá lâu rồi.

Thằng Chí, thằng Văn và cả thằng Hùng tiếp nối chui vào cabine. Bây giờ thì mỗi đứa đều cầm trên tay một điếu thuốc, ánh sáng lóe lên từng chập. Thanh nhìn thoáng qua một lượt, sao mặt thằng nào cũng có vẻ hốc hác và khô đét. Mới có mấy ngày mà!

Đằng sau, tiếng chẻ ván cọc cạch, thằng “bộ đội” nấu cháo chắc. “Cháo trắng và ruốc rang muối, ăn khuya thì phải biết.”


Góc Bể Bên Trời, Võ Hoàng, Nhân Văn xuất bản 1983.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: