Rồi Tiệc Cũng Tàn

VÕ HOÀNG

Đám tiệc gần tan rồi ông Thảo mới tới. Con bé Hai hé tấm màn cửa ra, vừa chấp chấp cái miệng, vừa nói:

“Bác Sáu, ba ơi, bác Sáu, bác Sáu đi xéo qua xéo lại, bác Sáu cũng say rồi.”

Những người trong nhà, có người định sẽ giở cái giọng móc họng ra nói với ông Thảo về cái tội tới trễ, nghe con bé Hai nói như vậy, hơi cụt hứng, tiếng ồn ào giảm bớt xuống. Anh Cường lẩm bẩm:

“Thằng chả tính chơi cái đòn đá nước khuya chắc! Để coi…”

Ông Thảo không thèm gõ cửa. Cái nắm tay lắc qua lắc lại hai lần thì bung ra. Mà kìa! Đàng sau ông Thảo có bóng dáng một người con gái. Những tiếng ồn ào ngưng hết. Ông Thảo phân trần:

“Ghé qua thằng Nhạc chở cái máy chơi ghem, đúng lúc nó đi câu cua về. Dộng một hơi mấy ly rượu mạnh, muốn bá thở, mới trễ đó chớ. Tao có rủ nó qua đây, nó kêu nó đi hết nổi rồi. Cháu tao, con Nương ở Gia Nã Đại qua tuần trước. Ở đây có thằng Tường biết rồi nè. Còn đây chú Cường chủ nhà, anh Nhân, anh Công, anh Thái, anh Bá, quen hết, bạn hết. Mầy ngồi chơi đi Nương.”

“Thằng Tường” ngồi dựa ngửa ra lắc lắc cái đầu:

“Bữa nay cô Nương bận áo đầm, đẹp quá cỡ hé!”

Người con gái ấp úng rồi đi lại ghế, nhẹ nhẹ ngồi xuống. Ông Thảo kéo ghế:

“Vợ mầy đâu, Cường. Kêu nó ra nói chuyện với con nhỏ cho vui. Bỏ nó mình ênh tội nghiệp.”

“Đi chợ rồi. Cuối tuần mà anh Sáu. Bữa nay tiệm mở tới chín mười giờ lận mà.”

“Mầy làm như nó đi chợ tới chừng nào người ta đóng cửa mới chịu về vậy. Thằng…”

Anh Cường phì cười cho qua. Thiệt tình, ông Thảo nói trúng phóc. Vợ anh đi chợ thì phải biết! Anh Thái khòm người xuống gầm bàn xách lên một xâu la de, giựt ra cho mỗi người một lon, nói lớn giọng:

“Tới đâu thì tới, bây giờ tiếp tục đi. Anh Sáu nó tới trễ làm đấp-bồ nghe. Thằng Nhân mầy uống đi mầy, để dồn đống hai ba lon như vậy coi sao được. Mẹ, thằng này lần nào cũng vậy.”

Anh Nhân:

“Thì từ từ, trước sau gì tao cũng xong chớ có chạy đâu. Mầy ở đó mà lo cho tao.”

Ông Thảo:

“Ý đâu có được mầy. Tao làm bên kia là nhừ tử rồi. Thủng thẳng chớ. Công chuyện tới đâu rồi?”

Cứ hai tuần, những người này gọi nhau, họp lại, nói hoài cái chuyện hội ái hữu những thuyền nhân tàu Đại Thắng. Mới kỳ trước, ý kiến của anh Cường nghe hay:

“Rải rác các nơi thì không biết bao nhiêu, chớ theo chỗ tui biết, ở cái thành phố này với lại vùng lân cận có tới gần năm chục người đi chung tàu mình. Lâu lâu, gặp ngoài chợ, cũng mừng rỡ, chào hỏi. Tui nghĩ như vậy chưa đủ. Mình phải làm một cái gì cho nó có vẻ rầm rộ hơn. Ý tui, nhân kỳ trung thu sắp tới, còn một tháng nữa chớ mấy, mình tổ chức họp mặt ở một cái công viên nào đó, gọi hết, tìm hết những người đi chung tàu lại, biểu dắt theo con em, cho tụi nó ca hát, xách lồng đèn đi lòng vòng. Để tui lo chuyện đó. Mình chỉ cần bàn lại cách thức tổ chức.”

Bây giờ thì họp. Chờ ông Thảo, có năm sáu người uống gần hết xâu rồi. Anh Cường báo cáo:

“Tụi này chờ anh hoài. Dù sao cũng là thuyền phó chớ bộ. Mà thằng Công thì hứa sẽ phụ tôi tập hát cho mấy đứa nhỏ với lại làm lồng đèn. Thằng Bá sẽ nhận nhiệm vụ liên lạc hết những người mình ở đây. Đó mới sơ sơ, anh bàn tiếp đi.”

Ông Thảo kéo nắp bia, nghe cái bụp:

“Chuyện có vậy mà tụi bây cũng phải bàn tới bàn lui mất công quá vậy. Chỉ cần tập hợp lại rồi mỗi người chia một ít việc, ai cũng phải có trách nhiệm, làm tới đâu nữa kìa. Theo tao, thằng Bá nên liên lạc xin hết địa chỉ, số phôn của người mình rồi về soạn một lá thư ngỏ gởi hết. Nói ra mục đích của mình, lần lần mới tập hợp được.”

Anh Cường vừa đặt một cái đĩa gỏi cuốn đầy ắp trước mặt ông Thảo, ngắt lời:

“Chuyện gì thì chuyện. Phần anh đó, tụi này để dành cho anh. Tui lấy cái đĩa nhỏ, xớt ra cho cô Nương…”

Ông Thảo cười cười:

“Chà chà, bữa nay lo lót tao kỹ quá. Mày muốn cái nhà này tan nát hay làm sao mà lo kỹ quá vậy? Mấy thằng độc thân nầy sao không lo để nó lo?”

Ba bốn anh thanh niên, người nhún vai, kẻ lắc đầu, trề môi ra chiều coi thường câu nói đùa. Anh Thái nói:

“Mình giải quyết nhanh rồi rút mấy cha ơi, tui thấy trong mình lờ khờ quá rồi.”

Anh ngó qua Nhân, lắc lắc cái đầu:

“Tao cũng gần quẹo rồi!”

“Ừ!”

Anh Cường:

“Bộ giỡn chơi hả. Anh Thảo mới tới, chuyện chưa tới đâu, mà xong cái gì mầy?”

Công, từ nãy giờ lầm lì chỉ có uống, bây giờ nhích người kéo ghế sát vô bàn, liếc con mắt về phía cô Nương một cái, nói chầm chậm:

“Phần tui, tui có hứa với anh Cường về việc phụ ảnh lo tập hát, lo sinh hoạt cho mấy đứa nhỏ. Tui nghĩ, chuyện này tui làm được. Hồi trước, dầu gì tui cũng đã từng sinh hoạt trong các đoàn hướng đạo, rồi sau đó, mấy đoàn du ca. Tui có thằng bạn, nó gom đủ hết những bài hát sinh hoạt cộng đồng. Tui nói một tiếng, nó đưa liền chớ gì. Nó là bạn cùng khóa trường võ bị với tui mà. Tui đề nghị thêm là mình lập hẳn hoi ra một ban điều hành để lo cho việc sinh hoạt người hội mình chớ như tui thấy lâu nay, công việc người này đá qua người kia rốt cuộc không đi tới đâu hết. Tui thắc mắc sao lâu nay mình không liên lạc được với ông Bằng thuyền trưởng để xúc tiến vụ này.”

Ông Thảo:

“Ổng ở gần xịt đây chớ mấy, cách có hai ba giờ lái xe. Mà hình như lúc sau này ổng không muốn tiếp xúc với ai hết. Sợ mình kêu ổng hơi khó. Nghe đâu có lúc ổng ngồi quận trưởng ở cái quận nào miền biển, mà dân quận đó ở vùng này đông lắm, ổng né. Cũng kẹt cho ổng.”

Tường tặc lưỡi:

“Chà, cái thân phận ổng cỡ đó, chắc gì ổng làm chuyện nhỏ nhen như vầy.”

Mọi chuyện mình lo đi, kêu ổng làm gì.

“Tao cũng nghĩ vậy, ông Thảo nói. Hình như trong mấy kỳ họp, sinh hoạt, tao cũng còn thấy ổng mới đây thôi.”

Thái nhón người, đỡ lon bia của thằng Nhân, rẫy nẩy:

“Ý chời. Một lon chưa hết, hai lon còn nguyên. Mầy chơi như vậy mầy chơi với ai mậy!”

Rồi anh ngó qua ông Thảo:

“Tui nói thiệt với anh, đừng buồn nghe anh Thảo. Thiệt tình tui tới đây là để nhậu chớ không phải để nghe mấy cái chuyện lòng vòng, lẩn quẩn này. Anh Cường cũng đừng buồn tui. Tui đã nói trước với anh rồi. Mấy lần gặp nhau, tỉnh táo sao không ai nói gì hết? Uống vô một hồi, nói lăng nhăng.”

Mấy người đang nói, ngưng nói, đang cười, ngưng cười, cùng quay về phía Thái.

Có lẽ anh cảm thấy hơi kỳ, anh gãi đầu:

“Mà thôi, mình giải quyết lẹ, rồi về.”

Anh Công tằng hắng, giọng nghiêm chỉnh:

“Sao tự dưng thằng này kỳ cục vậy mầy. Mầy không vừa ý thì để bụng, nói ra mích lòng anh em. Nên giữ ý tứ một chút chớ!”

Anh Thái lừ đừ cặp mắt, ngó Công:

“Ý tứ là làm sao?”

“Tự mầy biết.” Công liếc nhanh về phía cô Nương.

Thái ngồi chồm hổm lên ghế:

“Mẹ, xin lỗi anh Thảo, anh Cường nghe, để tui nói cho nó nghe. Trong đời tao ghét nhứt là mấy thằng làm dáng. Trước hết, mầy biểu tao không vừa ý thì để bụng. Đó là thái độ của một thằng vô trách nhiệm. Mầy coi công việc mầy đang định làm là chuyện chơi. Tao không thèm tìm hiểu chớ tao đi guốc trong bụng mấy cái thằng như mầy mà. Tụi bây tưởng tụi bây có cái quá khứ như thế này như thế kia là tụi bây đáng lẽ phải được điều này điều nọ. Qua đây, mất tuốt luốt hết rồi đâm ra mặc cảm. Có dịp, có cớ là quên ngay mình là một thằng vô trách nhiệm, nói lăng nhăng, nhắc đủ thứ, hết rượu mới hết nói. Tỉnh người ra thì đếch dám nhớ tới những gì mình đã nói. Vậy mà tao biết mầy cũng rán cho rầng mầy đang sinh hoạt, đang làm công việc đấu tranh. Mẹ…”

Anh Công tái ngắt mặt, quơ tay:

“Thằng này, bữa nay…”

“Mầy để tao nói, mầy say rồi, mầy nín đi. Thấy không, mầy có lần nào mầy nghĩ rằng mầy gạt chính mầy không? Tại sao mầy phải mong có người cỡ ông Bằng thuyền trưởng lo cái chuyện lập hội lập hè có mấy chục mạng. Chắc gì ổng chịu làm? Ngó thẳng vô thực tế đi ! Nhậu thì nhậu cho đã rồi về ngủ. Mọi chuyện, tỉnh hãy nói. Còn như họp thì phải đàng hoàng một chút, có đâu như vầy. Đi họp mà phải có tài xế đưa về mới về nổi thì còn non nước gì nữa.”

Ông Thảo cười cười:

“Thằng này nói móc tao mà! Ngồi xuống đàng hoàng đi Thái, tao nói mầy nghe. Chuyện gì thì cũng phải có lớp lang. Tao đồng ý với mầy, có khi mình coi thường sự họp mặt anh em lại. Ở xứ này, gặp nhau đâu phải dễ. Mà điều bỏ qua chuyện đó đi. Nói tới cái ý nghĩa của một nhóm thân hữu, nếu mình ngó thấy cái hay của nó, mình mới ngó thấy cái hay của các tổ chức lớn hơn. Con đường đó, đàng nào mình cũng phải đi tới mà. Cũng như…”

“Tui biết, tui biết. Tui biết thành ra tôi chán lắm. Mình họp bao nhiêu lần rồi? Tui đố mấy ông, sau khi từ ở đây về, mấy ông biết mấy ông phải làm cái gì. Vấn đề không phải là họp được bao nhiêu lần, rõ ràng như vậy.”

Anh ngó qua Cường:

“Đó, cái hội của anh đó! Hội của một binh chủng lận chớ không phải chơi à nghe. Đi picnic, cắm trại thì đông nghẹt, làm tờ báo, không ai làm nổi, phải mướn mấy cái thằng ở ngoài hội làm. Anh thấy không? Vấn đề không phải ra cho được tờ báo là hết. Bây giờ thì theo tui, uống nữa thì uống, còn như cần phải bàn bạc công chuyện thì tui về.”

Anh kéo ghế dợm đứng dậy. Tường ngồi cạnh đó, ấn xuống, cằn nhằn:

“Mầy, có cô Nương ở đây mầy lịch sự một chút.”

Ông Thảo đòi về:

“Chuyện gì thì để nói sau đi, bữa nay mất vui. Thằng Thái kỳ quá. Mà tao phải đưa con nhỏ về, nó ngồi mình ênh, tội nghiệp.”

Anh Cường:

“Thì cứ ở chơi. Chút nữa vợ tui về mà. Anh mới tới, mà đòi về sớm, coi sao được!”

Anh Thái:

“Ừ, anh Thảo về đi. Họp thì kỳ tới họp, còn bây giờ muốn nhậu thì ở nhậu.”

Cô Nương đứng dậy. Ông Thảo cũng đứng dậy, ông ngó Cường:

“Có cái gì thì gọi lại, nghe. Không chừng tuần tới tao có họp đằng ông Bảy, sợ chịu không nổi. Tụi bây ở lại chơi, nhậu đi.”

Cô Nương gật đầu chào hết mọi người. Đầu đuôi, cô không nói một tiếng. Mười lăm phút vừa rồi đối với cô, không đến nỗi khó chịu. Hồi đi, ông Thảo nói: “Ở xứ này, người ta sinh hoạt với nhau, ai cũng rán nghĩ tới việc làm thế nào tạo sự thoải mái cho nhau. Có an tâm, làm việc mới được, phải không cháu?” Cô chỉ cười cười. Bây giờ ra khỏi nhà anh Cường, cô nghĩ: “Anh Thái cảm thấy uống rượu không còn thoải mái nữa nên không muốn sinh hoạt tiếp. Tốt hơn, chỉ nên uống rượu.” Cô cũng quên không để ý tới chuyện tổ chức làm lồng đèn, tập hát cho tụi nhỏ tới đâu rồi, còn có một tuần lễ.

Lúc hai chú cháu ra tới xe, vợ anh Cường cũng vừa về tới. Chị quay kiếng xe, hỏi lớn:

“Họp xong rồi hả anh Sáu? Về hả? Con bé Hai ngủ chưa?”

“Xong rồi. Tui về. Mấy chả còn trỏng. Chắc tiệc cũng tàn rồi à. Con nhỏ chưa ngủ!”

Trong nhà, tiếng anh Thái nói hình như với Công:

“Mầy bỏ qua đi. Rồi nín đi, uống đi, cho hết lẹ, mình về.”


Đất Lạ, Võ Hoàng & Tưởng Năng Tiến, Hương Quê phát hành 1984.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: